PVLC Mùa Thường Niên Tuần XXVIII Thứ 4
Bài Ðọc I: (Năm I) Rm 2, 1-11
"Người sẽ trả lại cho ai nấy
theo công việc họ đã làm, trước là những người Do-thái, sau là
những người Hy-lạp".
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ
gửi tín hữu Rôma.
Hỡi con người kia, hễ ngươi xét
đoán, thì ngươi không thể chữa mình được đâu. Vì ngươi xét đoán
kẻ khác thế nào, thì ngươi tự lên án mình như vậy: bởi lẽ ngươi
cũng phạm điều ngươi lên án. Chúng ta đều biết Thiên Chúa căn cứ
theo chân lý mà xét đoán những kẻ hành động như thế.
Hỡi con người kia, ngươi xét đoán
những kẻ hành động thể ấy, mà chính mình ngươi cũng làm, ngươi
nghĩ rằng: ngươi thoát khỏi án phạt của Thiên Chúa được sao? Hay
là ngươi khinh thị lòng nhân hậu, nhẫn nại và khoan dung của
Người? Ngươi chẳng biết rằng lòng nhân lành của Thiên Chúa phải
thối thúc ngươi hối cải sao?
Thật bởi lòng ngươi chai đá,
không chịu hối cải, ngươi chỉ tích trữ cho mình cơn thịnh nộ
trong ngày thịnh nộ, ngày sẽ tỏ ra thẩm phán công bình của Thiên
Chúa, Ðấng sẽ trả lại cho ai nấy tuỳ theo công việc họ đã làm,
vì hễ những ai bền đỗ làm lành, tìm kiếm vinh quang, danh dự và
ơn bất tử, thì sẽ được sống đời đời; còn những ai ương ngạnh,
không vâng phục chân lý, mà lại tin theo sự gian ác, thì sẽ gặp
cơn thịnh nộ và giận dữ.
Hễ kẻ nào làm sự dữ, thì mắc phải
gian nan phiền muộn, trước là những người Do-thái, sau là những
người Hy-lạp: vì Thiên Chúa không thiên tư tây vị ai cả.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 61, 2-3.
6-7. 9
Ðáp: Lạy Chúa, Chúa sẽ trả công mỗi người theo như việc
họ làm (c. 13b).
Xướng: 1) Duy nơi Thiên Chúa,
linh hồn tôi được an vui; do chính mình Người, tôi được ơn cứu
độ. Phải, chính Chúa là Ðá tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là
chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. - Ðáp.
2) Nơi Thiên Chúa, linh hồn tôi
ơi, hãy an vui, vì do Người, tôi được điều tôi trông đợi. Phải,
chính Chúa là Ðá tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến luỹ
của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. - Ðáp.
3) Hỡi dân tộc, hãy trông cậy
Người luôn mọi lúc, hãy đổ giốc niềm tâm sự trước nhan Người, vì
Thiên Chúa là nơi ta nương náu. - Ðáp.
Alleluia: Mt 4, 4b
Alleluia, alleluia! - Người ta
sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên
Chúa phán ra. - Alleluia.
Phúc Âm: Lc 11,
42-46
"Khốn cho các ngươi, hỡi những
người biệt phái, và khốn cho các ngươi, hỡi những tiến sĩ luật".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa phán rằng: "Khốn cho
các ngươi, hỡi những người biệt phái! Vì các ngươi nộp thuế thập
phân, bạc hà, vân hương, và các thứ rau, mà lại bỏ qua đức công
bình và lòng yêu mến Thiên Chúa: Phải thi hành những điều này,
và không được bỏ những điều kia. Khốn cho các ngươi, hỡi những
người biệt phái! Vì các ngươi ưa thích ngồi ghế nhất trong các
hội đường, và ưa thích được chào hỏi ngoài phố chợ. Khốn cho các
ngươi, vì các ngươi giống những mồ mả không rõ rệt, người ta
bước đi ở trên mà không hay biết!"
Có một tiến sĩ luật trả lời Người
rằng: "Thưa Thầy, Thầy nói như thế là Thầy sỉ nhục cả chúng tôi
nữa". Người đáp lại rằng: "Hỡi những tiến sĩ luật, khốn cho các
ngươi nữa! Vì các ngươi chất lên người ta những gánh nặng không
thể vác được, mà chính các ngươi dù một ngón tay cũng không động
tới".
Ðó là lời Chúa.
Suy Nghiệm
Lời Chúa
Bài Phúc Âm của Thánh ký Luca hôm
nay, Thứ Tư Tuần XXVIII Thường Niên, và bài Phúc Âm ngày mai của
ngài, cả hai cộng lại dài 1/3 của đoạn 11 và cả hai đều ở vào
cuối đoạn 11 này, một khúc Phúc Âm liên quan đến những lời khiển
trách thậm tệ của Chúa Giêsu với thành phận biệt phái và luật sĩ
trong dân Do Thái, những lời khiển trách này cũng đã được Thánh
ký Mathêu giành nguyên đoạn 23 dài để thuật lại và đã được Giáo
Hội chọn đọc cho 4 ngày liền: Thứ Bảy Tuần XX Thường Niên - Phụng Vụ Lời Chúa - Tuần XX Thường Niên, và Thứ Hai, Thứ Ba
cùng Thứ Tư Tuần XXI Thường Niên - Phụng Vụ Lời Chúa - Tuần XXI Thường Niên.
Trong bài Phúc Âm
hôm nay, trước hết Chúa Giêsu đã khiển trách thành phần biệt
phái, thành phần trong bài Phúc Âm hôm qua vừa được Người vạch
ra cho thấy họ chỉ sống vụ hình thức và bề ngoài mà nội tâm rỗng
tuyếch và không có gì là chân thực. Người đã khiển trách họ 3
điều chính yếu theo thứ tự như sau:
1- Khuynh hướng
giảm khinh - coi thường những gì chính yếu: "Khốn cho các
ngươi, hỡi những người biệt phái! Vì các ngươi nộp thuế thập
phân, bạc hà, vân hương, và các thứ rau, mà lại bỏ qua đức công
bình và lòng yêu
mến Thiên Chúa: Phải thi hành những điều này, và không được bỏ
những điều kia".
2- Lòng ham hố danh vọng - coi
mình là đệ nhất thiên hạ: "Khốn cho các ngươi, hỡi những
người biệt phái! Vì các ngươi ưa thích ngồi ghế nhất trong các
hội đường, và ưa thích được chào hỏi ngoài phố chợ".
3- Nội tâm như nấm mộ chứa đầy
những "tham lam và gian ác" (Bài Phúc Âm hôm qua) - được
che đậy bằng những dáng vẻ đạo đức bề ngoài che mắt thiên hạ: "Khốn
cho các ngươi, vì các ngươi giống như những nấm mồ kín đáo
mà người ta không biết dẵm bước lên trên!"
Chúa Giêsu chẳng những khiển
trách thành phần biệt phái mà còn cả thành phần luật sĩ nữa, vì
cả hai đều là thành phần thông luật, giữ luật và đóng vai trò
làm thày dạy luật cho dân chúng. Bởi thế, nghe thấy Chúa Giêsu
khiển trách thành phần biệt phái như thế thì "có một tiến sĩ
luật" cảm thấy bị động lòng - như thể nghe về người khác thì
nghĩ đến thân mình liền lên tiếng: "Thưa Thầy, Thầy nói như
thế là Thầy sỉ nhục cả chúng tôi nữa".
Lợi dụng cơ hội thuận lợi này,
Chúa Giêsu liền vạch trần bộ mặt thật của thành phần luật sĩ ấy
nữa như sau: "Hỡi những tiến sĩ luật, khốn cho các ngươi nữa!
Vì các ngươi chất lên người ta những gánh nặng không thể vác
được, mà chính các ngươi dù một ngón tay cũng không động tới".
Nghĩa là thành phần luật sĩ
này bị Chúa Giêsu khiển trách là họ đã tỏ ra nghiêm ngặt với
người khác mà nới rộng với bản thân họ về vấn đề tuân giữ lề
luật. Ở chỗ, họ bắt người ta tuân giữ kỹ càng và tỉ mỉ đủ
mọi luật lệ, trong khi đó cái gì hợp với họ hay dễ giữ thì
họ giữ, hoặc giữ để qua mắt thiên hạ, còn cái nào không hợp hay
khó khăn thì bỏ qua, tùy theo cách giải thích luật một cách chủ
quan vụ lợi của họ.
Tuy nhiên, cho dù Chúa Kitô có
thậm tệ quở trách thành phần biệt phái và luật sĩ giữ luật,
thông luật và dạy luật, lột trần bộ mặt công chính đầy giả hình
và gian trá của họ, Người vẫn thương họ, hay nói ngược lại,
chính vì thương họ mà Người phải tỏ ra nghiêm thẳng với họ như
thế. Những gì được Thánh Phaolô khuyên dạy giáo đoàn Roma ở Bài
Đọc 1 hôm nay rất chính xác về trường hợp của thành phần biệt
phái và luật sĩ trong bài Phúc Âm hôm nay:
"Hỡi con người kia, hễ ngươi
xét đoán, thì ngươi không thể chữa mình được đâu. Vì ngươi xét
đoán kẻ khác thế nào, thì ngươi tự lên án mình như vậy: bởi lẽ
ngươi cũng phạm điều ngươi lên án. Chúng ta đều biết Thiên Chúa
căn cứ theo chân lý mà xét đoán những kẻ hành động như thế. Hỡi
con người kia, ngươi xét đoán những kẻ hành động thể ấy, mà
chính mình ngươi cũng làm, ngươi nghĩ rằng: ngươi thoát khỏi án
phạt của Thiên Chúa được sao? Hay là ngươi khinh thị lòng nhân
hậu, nhẫn nại và khoan dung của Người? Ngươi chẳng biết rằng
lòng nhân lành của Thiên Chúa phải thối thúc ngươi hối cải sao?"
Nếu đối tượng được Chúa Kitô nặng
lời khiển trách trong Bài Phúc Âm hôm nay nhận biết lòng thương
xót Chúa, nhờ đó nhận ra lỗi lầm của mình mà ăn năn hoán cải thì
phúc cho họ, bằng không, họ càng phải trả lẽ trước mặt Thiên
Chúa hơn, vì Chúa cũng là Đấng vô cùng công minh, đúng như những
gì Thánh Phaolô đã nói với giáo doàn Roma ở cùng Bài Đọc 2 như
sau:
"Thật bởi lòng ngươi chai đá,
không chịu hối cải, ngươi chỉ tích trữ cho mình cơn thịnh nộ
trong ngày thịnh nộ, ngày sẽ tỏ ra thẩm phán công bình của Thiên
Chúa, Ðấng sẽ trả lại cho ai nấy tuỳ theo công việc họ đã làm,
vì hễ những ai bền đỗ làm lành, tìm kiếm vinh quang, danh dự và
ơn bất tử, thì sẽ được sống đời đời; còn những ai ương ngạnh,
không vâng phục chân lý, mà lại tin theo sự gian ác, thì sẽ gặp
cơn thịnh nộ và giận dữ. Hễ kẻ nào làm sự dữ, thì mắc phải gian
nan phiền muộn, trước là những người Do-thái, sau là những người
Hy-lạp: vì Thiên Chúa không thiên tư tây vị ai cả".
Chính vì "Chúa sẽ trả
công mỗi người theo như việc họ làm", như câu họa
của Bài Đáp Ca hôm nay xác tín, mà chỉ có những ai kính sợ Chúa
mới có thể vang lên những tâm tình tin tưởng và hân hoan của
Thánh Vịnh gia qua Thánh Vịnh 61 ở Bài Đáp Ca hôm nay:
1) Duy nơi Thiên Chúa, linh
hồn tôi được an vui; do chính mình Người, tôi được ơn cứu độ.
Phải, chính Chúa là Ðá tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là
chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng.
2) Nơi Thiên Chúa, linh hồn
tôi ơi, hãy an vui, vì do Người, tôi được điều tôi trông đợi.
Phải, chính Chúa là Ðá tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là
chiến luỹ của tôi, tôi sẽ không hề nao núng.
3) Hỡi dân tộc, hãy trông cậy
Người luôn mọi lúc, hãy đổ giốc niềm tâm sự trước nhan Người, vì
Thiên Chúa là nơi ta nương náu.
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ
trên
Thu.4.XXVIII.TN.mp3
